2 bài Phân tích bức tranh phố huyện lúc chiều tàn trong Hai đứa trẻ hay nhất

Đề bài: Phân tích bức tranh phố huyện lúc chiều tà trong tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam

Xem thêm: 2 Dàn ý bài văn Phân tích bức tranh phố huyện lúc chiều tà trong tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam hay nhất

Bài giảng: Hai đứa trẻ – Cô Thúy Nhàn (GV )

Thạch Lam là một trong những cây bút chủ chốt của Tự lực văn đoàn. Các tác phẩm của anh thiên về những cảm xúc trong sáng, nhẹ nhàng nhưng vô cùng sâu lắng. Đằng sau những trang văn thấm đẫm chất thơ là tấm lòng nhân ái, nhân văn đối với những mảnh đời nghèo khổ trong xã hội. Truyện ngắn Hai đứa trẻ là một trong những truyện nổi bật nhất của ông. Nắm bắt khoảnh khắc ngày tàn, Thạch Lam đã vẽ nên một cuộc sống đầy u ám nhưng cũng đầy ước mơ của con người nơi đây.

Thạch Lam chọn thời điểm chiều tà, khi vạn vật bắt đầu chuẩn bị bước vào trạng thái nghỉ ngơi. Bằng ngòi bút tinh tế, nhạy cảm, ông không chỉ nắm bắt được cái hồn của cuộc sống con người mà còn là bức tranh thiên nhiên. Qua hai bức tranh đó, cái nhìn và tình cảm của tác giả được thể hiện trước hiện thực cuộc sống.

Bức tranh thiên nhiên mơ màng mà đượm buồn, âm thanh còn lại chỉ là “tiếng trống canh bên chòi nhỏ; Từng tiếng một cất tiếng gọi chiều”, xa xa là tiếng ếch nhái kêu cùng tiếng gió. Âm thanh ấy tưởng là xôn xao, náo nhiệt, nhưng hóa ra lại dữ dội, khắc khoải, hiu hắt. Có lẽ không gian phải tĩnh lặng, tĩnh lặng mới có thể thu trọn vẹn mọi âm thanh ngoài kia. Lúc này, mặt trời cũng dần đi vào trạng thái nghỉ ngơi: “Phía Tây đỏ như lửa đốt”, “Mây hồng như hòn than sắp tàn”, những gam màu rực rỡ, những gam màu nóng bỏng nhưng đều gợi lên sự diệt vong.Những hàng tre làng trong mặt đen trước mặt cắt rõ trên nền trời làm cho cảnh vật chìm trong u ám khi bóng đêm dần bao trùm, với nhịp điệu chậm rãi, những câu thơ nhạc điệu như một bài thơ vẽ nên khung cảnh êm đềm, êm dịu của bức tranh thiên nhiên. của một buổi hoàng hôn đẹp mơ màng, tĩnh lặng nhưng đầy u uất, ảm đạm.

Bên cạnh bức tranh thiên nhiên, Thạch Lam còn đưa nét vẽ của mình hướng tới bức tranh cuộc sống con người. Anh chụp cảnh chợ chết. Người ta thường nói, muốn biết cuộc sống bên đó ra sao, cứ ra chợ là biết. Và Thạch Lam cũng vậy. Khung cảnh chợ sau phiên họp hiện lên buồn tẻ, xập xệ. Sự hối hả và nhộn nhịp đã biến mất, và bây giờ chỉ còn lại sự im lặng. Chỉ còn một số người bán hàng về muộn dọn hàng, họ vội hàn huyên với nhau vài câu. Trên nền chợ chỉ còn lại rác rưởi, vỏ thị, vỏ bưởi… Những đứa trẻ tội nghiệp ở rìa chợ cúi rạp xuống đất, tìm kiếm và nhặt nhạnh những thanh tre hay bất cứ thứ gì còn sót lại. lại… hoàn cảnh của họ thật đáng thương, thật đáng thương. Hai mẹ con chị Tí ban ngày mò cua bắt ốc, ban đêm thì dọn hàng nước đi bán, dù làm lụng vất vả vẫn không đủ sống. Bà cụ Thi điên khùng nghiện rượu, lúc nào cũng chìm trong men rượu, xuất hiện với tiếng cười,… Chị em Liên cũng mở một quán tạp hóa nhỏ, bán những món hàng đơn sơ cho khách quen. . Liên, An chỉ là những đứa trẻ nhưng đã tham gia vào công việc mưu sinh. Cuộc sống của người dân nơi đây vòng vo, tẻ nhạt, chúng tượng trưng cho cuộc sống dài đằng đẵng, mệt mỏi. Trong sâu thẳm họ luôn khao khát, chờ đợi một điều gì đó tươi sáng hơn cho cuộc đời nhưng vẫn còn mơ hồ, chưa rõ ràng.

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 Phân tích bài Vĩnh biệt cửu trùng đài của Lưu Quang Vũ hay nhất - Ngữ văn lớp 11

Nổi bật nhất trong bức tranh ấy là tâm hồn tinh tế, nhạy cảm của Liên. Cô tinh tế và nhạy cảm trước những biến đổi của thiên nhiên trong những giờ phút hấp hối, cảm nhận từng chi tiết nhỏ rất quen thuộc với cuộc sống nơi đây: “mùi ẩm thấp lẫn với mùi bụi đất quen quá…”, mùi hương quen thuộc đã gắn bó với cuộc đời mình bao năm tháng “Liên ngồi lặng lẽ bên một bức sơn mài đen nào đó…” Nhìn cảnh ấy, dường như cái buồn và sự tĩnh lặng của thiên nhiên đã thấm sâu vào tâm hồn non nớt, nhạy cảm của cô. Liên cũng là một cô gái nhân hậu. tấm lòng, giàu tình yêu thương. Đó là sự quan tâm dành cho mẹ con chị Tí, những câu hỏi ân cần, chất chứa tình thương, sự xót xa và lo lắng cho hoàn cảnh gia đình chị Tí. Nghe tiếng cười, biết đó là Thị, Liên “lặng lẽ rót đầy một lít rượu đưa it to her” và “đứng hình nhìn”¬. Cô xúc động trước hình ảnh những đứa trẻ nghèo nhặt rác mà bản thân cô không có tiền cho các em.

Bức tranh phố huyện lúc chiều tà là một đoạn trữ tình. Chất thơ ấy tỏa ra từ thiên nhiên, từ cảnh quê hương bình dị, thân thuộc, tiếng trống canh, tiếng ếch nhái ngoài đồng v.v… Chất thơ còn được thể hiện ở một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế. của Liên khi cảm nhận về cuộc sống xung quanh. Không chỉ vậy, chất thơ còn thấm đượm trong những từ ngữ, câu văn nhịp nhàng, nhịp nhàng, giàu nhạc tính: “Chiều ơi là chiều Chiều êm như lời ru, Vẳng tiếng ếch nhái ngoài đồng mang vào gió nhẹ” đã làm tăng thêm chất trữ tình cho tác phẩm.

Bức tranh phố huyện lúc chiều tà khắc họa bức tranh thiên nhiên đẹp mà buồn, đồng thời cho thấy cuộc sống quẩn quanh, bế tắc, nghèo khó của người dân nơi đây. Đằng sau bức tranh phố thị, ta thấy được tình yêu thiên nhiên, cũng như tấm lòng nhân đạo sâu sắc của tác giả: trân trọng số phận và thay đổi ước mơ. Nghệ thuật miêu tả độc đáo, thấm đẫm chất trữ tình cũng là yếu tố tạo nên thành công của tác phẩm.

“Nhà văn có biệt tài truyện ngắn” không ai khác chính là Thạch Lam. Truyện ngắn của ông kết hợp hài hoà hai yếu tố hiện thực và lãng mạn “nhưng vẫn thiết tha với đất nước, thiết tha với dân tộc”. Bức tranh phố huyện lúc chiều tà trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ” là bức tranh hòa quyện hai chất liệu này. Lãng mạn bởi cái nhìn tinh tế, hiện thực bởi ngòi bút miêu tả cảnh thiên nhiên và con người nơi đây.

Ngay từ nhỏ Thạch Lam đã sống ở quê ngoại, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, được tiếp cận với nông thôn nên tác phẩm của ông luôn chứa đựng cảnh làng quê với bóng dáng của những người dân nghèo khổ.

Bức tranh phố huyện lúc chiều tà trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ” được nhà văn bao quát như đang quan sát từ xa để khắc họa chân thực cuộc sống nơi đây từ cảnh vắng vẻ lúc chiều tà. với âm thanh, không khí và ánh sáng để những người nhỏ bé kiếm sống. “Ông có một ngòi bút trầm lắng, rất điềm đạm, một cây bút chuyên đi chi tiết những điều rất nhỏ và đẹp”.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích đoạn trích Nước Đại Việt ta hay nhất (4 mẫu) - Ngữ văn lớp 8

Nhà văn miêu tả cảnh chiều tà của phố huyện bắt đầu từ tiếng trống thu rộn ràng, vang lên rời rạc từng hồi báo hiệu giờ tàn của ngày, điểm đánh dấu trời sắp tối. Câu mở đầu nhẹ nhàng như một bài thơ, gợi lên không khí đìu hiu nơi phố nhỏ. Không chỉ vậy, còn có âm thanh của làng quê: “tiếng ếch nhái kêu ngoài đồng theo gió hiu hiu”, tiếng “muỗi đã bắt đầu vo ve” lúc chạng vạng tối. Những âm thanh ấy gợi cảm giác buồn tẻ, vắng lặng mang đậm chất thôn quê. Phải là một người nhạy cảm, yêu quê hương đất nước và có cái nhìn tinh tế, sâu sắc mới có thể lặng lẽ cảm nhận những điều bình dị ấy.

Màu trời, cảnh vật nơi đây đỏ rực như lửa cháy, hồng như đám than tàn của đám mây chứng tỏ một ngày đã trôi qua, bóng tối đang bắt đầu bao trùm bởi màu đen của lũy tre làng. hình rõ ràng trên nền trời. Cách so sánh độc đáo với hình ảnh so sánh cụ thể, làm nổi bật đặc tả bao trùm cả màn đêm buông xuống.

Bóng tối bao trùm “Những ngôi nhà đã lên đèn” nhưng ánh sáng không chói chang chói lọi như thành phố, đó là “đèn treo nhà bác Phó, đèn Mỹ nhà ông Cửu, đèn ông Cửu”. .Đèn xanh trong quán khách…” Những ngọn đèn này yếu ớt đến mức như đưa người ta vào thế giới hư ảo, một bên sáng một bên tối.

Làm thế nào về hương vị? Một mùi ẩm mốc bốc lên, cái nóng ban ngày lẫn với mùi bụi rất quen thuộc của quê hương, của quê hương nghèo khó. Ống kính của người viết lia sát mặt đất là những thùng rác, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn, lá mía. Tất cả đều được người viết thu vào ống kính máy ảnh.

Bức tranh thiên nhiên phố thị hoang vắng, vắng vẻ nhưng cũng rất gợi cảm, thơ mộng được nhà văn khắc họa bằng những câu văn nhẹ nhàng, giọng văn chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng thấm đượm nỗi buồn của con người trước cảnh ngày. khô héo.

Thiên nhiên buồn mà trữ tình, còn bức tranh cuộc sống con người lúc chiều tà là gì? Họ là những người đã chết. Những con người nhỏ bé và tội nghiệp như chị em Liên. Liên và An_hai con người đầu tiên xuất hiện trong cảnh chiều muộn với tâm trạng “buồn” vì cảnh chợ chiều hiu quạnh. Hai chị em cô được mẹ giao trông nom một quán tạp hóa nhỏ buôn bán những món lặt vặt, thu nhập không nhiều, chỉ muốn giúp chút ít cho gia đình qua lúc khó khăn khi bố mất việc, cả nhà phải rời Hà Nội. để sống ở nông thôn. Thạch Lam đã mạnh dạn đi sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật Liên_trung tâm của truyện. Nỗi buồn thiếu nữ “thấm vào tâm hồn thơ ngây”, lòng bùi ngùi trước giờ tàn. Bé An vẫn hồn nhiên như tuổi trẻ thơ. Ngòi bút của ông đã đi sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật.

Những con người quen thuộc của chị em Liên cũng được nhà văn khắc họa kĩ lưỡng. Họ cũng khổ và nghèo như Liên. Đó là cảnh mẹ con chị Tí mò cua bắt tôm trong bùn nước đục ngầu, chiều tối chờ gánh chè dưới gốc cây bàng bán cho những gánh gạo, bác xe thồ, quân nhân hay người thân của thầy. Có khi cao hứng uống cốc nước, hút thuốc lào. Họ không giàu hơn bạn nhiều. Đó không hẳn là sống, mà là đấu tranh để duy trì sự tồn tại một cách vô ích. Vì người ta quá vất vả vì miếng cơm manh áo.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích người anh hùng Đăm Săn trong đoạn trích Chiến thắng Mtao-Mxây hay nhất - Ngữ văn lớp 10

Ngòi bút nhân đạo của Thạch Lam đã góp phần tô điểm cho số phận của một kiếp người tàn tạ với hình ảnh bà Thi_ “bà già hơi khùng vẫn đi mua rượu ở chỗ Liên”. Người đó nửa tỉnh, nửa say, nửa lành, nửa bệnh. Nàng đi từ chập choạng tối đến quán Liên uống rượu rồi “bước vào bóng tối, tiếng cười nói của khách thưa dần về phía làng”. Dù chỉ xuất hiện qua vài câu nói nhưng con người ấy đã để lại trong ta nhiều ám ảnh. Hình ảnh ấy đã gieo vào sâu thẳm lòng người đọc một nỗi trăn trở, ngậm ngùi về một cảnh đời chìm trong tăm tối, bế tắc và tuyệt vọng.

Đó còn là hình ảnh của một số trẻ em nghèo, chúng trạc tuổi Liên và An nhưng phải “cõng lưng” nhặt những thanh tre, nứa hay bất cứ thứ gì còn dùng được của người bán hàng bỏ lại. . Chữ còng cho thấy cái nghèo của những đứa trẻ nơi đây, lẽ ra ở tuổi đó các em đã được vui chơi thỏa thích nhưng các em lại phải bươn chải làm lụng vất vả. Tuổi thơ của họ đầy nghèo khó. Thạch Lam qua những hình ảnh đó đã lên án một xã hội hiện thực chưa thực sự quan tâm đến cuộc sống của con người, đặc biệt là quyền trẻ em. Anh cũng như nhiều độc giả luôn cầu mong cho các em nhỏ có cuộc sống ấm no, học hành vui vẻ. Trong xã hội ngày nay, dù đất nước đã phát triển hơn rất nhiều nhưng vẫn còn những em nhỏ bất hạnh, chịu nhiều thiệt thòi rất cần sự quan tâm, giúp đỡ của cộng đồng.

Nhà văn Thạch Lam như một nhà quay phim tài ba đã tái hiện khung cảnh phố huyện về chiều, từng câu chữ của ông như một ống kính lia chậm tỉ mỉ, quan sát hết cảnh vật, con người trong nhịp sống nơi đây. Đồng thời, anh cũng như một họa sĩ tài hoa vẽ nên bức tranh ngày tàn với những sinh mạng thấp thỏm như ánh đèn đêm. Ông cũng là một nhà tâm lý học tài ba, hiểu rõ thế giới nội tâm của nhân vật. Liên, một cô bé nhạy cảm với trái tim nhân hậu ít khi thấy cô xót xa cho gia đình, cho những mảnh đời đang hấp hối quanh mình. Qua đó cho thấy tình cảm chân thành của nhà văn đối với những con người có số phận nghèo khổ, đáng thương.

Những câu văn lãng mạn với lối viết trữ tình xen lẫn hiện thực trong truyện ngắn, lối hành văn nhẹ nhàng, thanh thoát đã vẽ nên bức tranh chiều tối phố huyện bằng chất liệu ngôn ngữ gợi lên sự nghèo khó, nhọc nhằn, tiêu điều đến thê thảm. Hình ảnh ấy đã để lại trong lòng người ta nhiều dư vị, băn khoăn, trăn trở về cuộc sống của những người dân nghèo khổ.

hai-dua-tre.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Viết một bình luận