3 bài văn mẫu Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em hay nhất

Đề bài: Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em (được khen, bị chê, bị rủi ro, bị hiểu lầm…).

Tôi vẫn nhớ như in buổi trả bài hôm ấy… Khoảnh khắc bất ngờ và đau đớn nhất đối với tôi từ khi bước vào lớp 6, vì tôi bị điểm 3 môn Văn.

Cô Thanh trả bài kiểm tra cho cả lớp. Cô đặt cuốn sổ xuống bàn, vẻ mặt không vui. Linh tính như mách bảo điều gì, tôi lật vội từng trang. Những điểm 8, 9 đỏ rực lần lượt mỉm cười với em – cậu học sinh giỏi Văn của lớp. Tôi tiếp tục lật. Ồ! Tôi không thể tin vào mắt mình: một con số 3 khổng lồ! Bàng hoàng, tôi như ngất đi trước sự thật phũ phàng đó.

Không, không thể nào! Tôi quyết tâm nhìn lại, nhưng còn nghi ngờ gì nữa? Con số 3 được in rõ ràng ở khung tỷ số. Tôi nhanh chóng gấp cuốn sổ lại và nhìn quanh những người bạn của mình. Dường như mọi người đều hài lòng với kết quả của mình, không ai để ý đến sự đau khổ của tôi. Chắc các bạn cho rằng tôi vui với điểm khá giỏi như thường vì tôi là cây Văn của lớp! Tôi càng nghĩ càng xấu hổ và cúi đầu xuống. Khi tôi lật lại bài đăng, dòng chữ cô ấy viết rõ ràng hiện ra trước mắt: Lạc đề!

Tôi đọc tiêu đề một lần nữa và nhận ra rằng tôi đã sai. Đề yêu cầu tả một dòng sông (cánh đồng hay một góc phố…) gắn với kỉ niệm tuổi thơ nhưng em lại đi kể về một kỉ niệm tuổi thơ sâu sắc. Chủ đề không khó đối với tôi. Do mình quá chủ quan, không đọc kỹ. Nhớ lại lần đó, tôi nộp bài đầu tiên trước con mắt ngưỡng mộ của bạn bè mà quên mất lời nhắc nhở của cô: Các em phải xem kỹ bài trước khi nộp. Có lẽ vì ỷ lại vào học lực, thỏa mãn với lời khen của thầy cô, bạn bè mà từ đó cô trở thành một cô gái kiêu căng, hợm hĩnh.

Đúng lúc đó, bạn Hà thì thầm vào tai tôi với giọng vui mừng:

– Lan ơi, hôm nay con được 7 điểm! Sau khi cố gắng, tôi được điểm cao. Chắc mẹ vui lắm… Chà! Sao mặt mày nhợt nhạt thế? Bao nhiêu điểm? Hãy để tôi xem!

Nghe Hà nói, tôi càng buồn và xấu hổ hơn. Hà hạnh phúc với điểm 7 môn Văn đầu tiên. Còn tôi, người vẫn coi 7 là tầm thường, hôm nay tôi được 3! Tôi không thể diễn tả nỗi đau mà tôi cảm thấy lúc đó. Tôi cảm thấy ánh mắt cô giáo buồn, ngạc nhiên và thất vọng: Sao vậy Lan? Cô ấy rất buồn…

Trên đường về, tôi lo lắng và bối rối. Bố mẹ tôi tin tưởng ở tôi rất nhiều. Nếu biết tôi được 3 điểm môn Viết, bố mẹ tôi sẽ nghĩ thế nào? Cha tôi thường động viên tôi học tập tốt và mơ ước tôi cũng sẽ trở thành một luật sư như ông. Còn mẹ, bao đêm mẹ ngồi đan, cố đợi tôi học xong bài mới đi ngủ. Tôi cũng chỉ mong một điều là con gái học giỏi. Tôi không thể làm bố mẹ thất vọng, tôi sẽ giấu bài, sẽ nói cô giáo không cho điểm vì cả lớp làm bài kém… Bủa vây trong suy nghĩ sai lầm đó, tôi về nhà mà lòng vẫn mông lung. phổi.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích bức tranh thiên nhiên tứ bình trong bài thơ Việt Bắc hay nhất (2 mẫu)

Vừa bước vào cổng, mẹ đã nhẹ nhàng bước xuống cầu thang đón tôi. Đôi mắt mẹ chợt hoảng hốt khi thấy tôi bơ phờ, mệt mỏi. Tôi ôm mẹ và khóc. Không, tôi không thể nói dối mẹ yêu của mình.

Tối hôm đó, tôi đọc lại bài báo một cách cẩn thận. Điểm 3 nhắc tôi phải nhìn lại chính mình. Em thầm nghĩ: Nhất định chỉ có một điểm 3 này thôi. Em sẽ tiếp tục đạt điểm 9, điểm 10 và sẽ lại được cha mẹ, thầy cô, bạn bè tin yêu, quý mến.

Ngày lạnh nhất của mùa đông năm ngoái là ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên. Nhờ ngày ấy mà tôi biết sống có ích và ý nghĩa hơn.

Tôi và Mai ở cùng xóm từ ngày trước. Vì cô ấy hay đến chơi nên tôi cũng biết gia đình cô ấy cũng không khá giả lắm. Mai là một người bạn rất tốt bụng, cô ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập. Hai đứa lúc nào cũng dính nhau như sam, chẳng bao giờ cãi nhau câu nào.

Tôi còn nhớ, mùa đông năm ngoái trời rất lạnh, chỉ cần bước ra ngoài thôi cũng cảm thấy cái lạnh cắt da cắt thịt. Chúng em phải mặc nhiều áo ấm để đi học. Đúng vào ngày rét nhất, tôi thấy Mai ngồi run cầm cập, môi tím tái, chân tay lạnh cóng. Khi ngẩng lên nhìn cô bạn, tôi thấy cô ấy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng bên trong và một chiếc áo len cũ bên ngoài. Thấy vậy thương em quá, tôi tiến lại nắm bàn tay lạnh giá của Mai hỏi:

– Mặc ít quần áo thế này lạnh lắm phải không?

Mai cười trả lời tôi:

– Không sao, em mặc thế này quen rồi, đủ ấm rồi!

Lúc đó, trong đầu tôi chợt nảy ra một ý nghĩ là tặng cho Mai chiếc khăn len mà cô ấy đang quàng quanh cổ. Chiếc khăn đó mẹ tôi đã mất rất nhiều thời gian để đan cho tôi vào ngày sinh nhật cuối cùng của tôi. Anh rất thích chiếc khăn đó, nhưng vì yêu em nên anh không thấy tiếc chút nào. Ban đầu Mai cứ từ chối, tôi năn nỉ mãi cô ấy mới nhận. Mai đã nói cảm ơn rất nhiều lần. Khi cô quàng chiếc khăn vào, tôi thấy mặt cô bớt xanh xao, tôi cũng thấy vui hơn vì đã giúp Mai bớt lạnh.

Trên đường về, tôi hơi hồi hộp. Con sợ mẹ sẽ buồn vì con đã tặng quà sinh nhật cho mẹ. Vừa ra đến cổng đã thấy mẹ đứng đón, tôi không biết phải nói với mẹ như thế nào. Thấy tôi không quàng khăn, mẹ vội hỏi:

Xem thêm bài viết hay:  Top 5 cách mở bài Phân tích Bài thơ về Tiểu đội xe không kính hay nhất

– Lạnh thế này sao không quàng khăn, lỡ ốm thì sao?

Tôi bẽn lẽn bước đến ấp úng nói:

– Mẹ ơi, hôm nay con thấy Mai chỉ mặc có hai cái áo mỏng nên con tặng lại cho bạn con… cái khăn quàng cổ. Anh xin lỗi vì đã không giữ món quà em tặng!

Tôi cứ tưởng mẹ sẽ mắng tôi không biết quý trọng quà mẹ tặng, nào ngờ mẹ ôm chầm lấy tôi và nói nhỏ:

– Con ngoan quá, lớn thật rồi, biết quan tâm người khác. Con không trách mẹ đâu.

Lúc đó tôi cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc lắm. Những ngày đông lạnh giá cũng trở nên ấm áp hơn. Từ đó em luôn tự nhủ phải quan tâm đến bạn bè, đến mọi người xung quanh và làm thật nhiều việc tốt để mẹ vui lòng.

Vừa rửa rau, vừa nấu cơm giúp mẹ tôi chợt nhớ đến ngày đầu tiên đi làm. Đó là một kỷ niệm đáng nhớ mà tôi không thể nào quên: lần đầu tiên tôi tự đi chợ nấu cơm.

Tôi thích nấu ăn, nhưng từ khi còn nhỏ, tôi chưa bao giờ có thể tự nấu ăn. Mỗi lần tôi muốn đụng vào con dao hay cái bếp, mẹ lại ngăn cản vì tôi còn nhỏ, chưa biết làm, dễ bị thương. Vì vậy, dù có thích đến đâu, chúng cũng chỉ có thể ngồi ngay ngắn vào bàn ăn và dõi theo từng động tác của mẹ khi nấu ăn. Em ước mình lớn thật nhanh để có thể nấu những món ăn mà em yêu thích.

Đó là hai năm trước, bây giờ tôi có thể nấu rất nhiều món ăn. Việc tôi bắt đầu tự nấu ăn là một kỷ niệm rất đáng nhớ. Đó là một ngày cuối tuần, tôi ở nhà. Như thường lệ, cả gia đình sẽ cùng nhau đến công viên chơi hoặc đi xem phim. Nhưng đúng rồi, bố tôi đi công tác xa, mẹ tôi có việc gấp cần giải quyết ở cơ quan nên đều vắng mặt. Trước khi đi, mẹ dặn tôi ở nhà trông nhà cẩn thận, không được tự ý mở cửa cho người lạ, đến trưa mẹ mới về. Sau khi mẹ đi rồi, tôi ngồi xem bộ phim hoạt hình yêu thích, rồi lấy truyện tranh ra đọc, lấy bánh ra ăn. Đến trưa, tôi cảm thấy hơi đói, nhìn đồng hồ đã gần mười hai giờ. Tôi thắc mắc sao mẹ bận mãi không về, bèn chạy ra gọi điện cho mẹ:

– Mẹ ơi, chiều nay mẹ có về không?

– Ở cơ quan còn nhiều việc phải làm, em chưa xong đâu, đói bụng thì lấy bánh ra ăn đi, lát nữa đi mua đồ ăn! – Mẹ noi.

Tôi phải cúp điện thoại và trở lại phòng đọc sách để đợi mẹ quay lại. Bụng đói nhưng tôi không muốn ăn bánh vì sáng nay tôi đã ăn bánh này. Trong đầu tôi chợt nảy ra một ý tưởng: “Hay là mình tự nấu nhỉ?”. Nghĩ vậy, tôi chạy xuống bếp mở tủ lạnh, nhưng trong tủ chỉ còn vài quả trứng, không có rau xanh. Tôi liền chạy vào lấy tiền tiêu vặt, lấy chìa khóa mở cổng đi mua rau. Tôi ra chợ đầu ngõ mua mớ rau muống. Tôi thấy có dưa chuột ở đó nên tôi đã mua thêm dưa chuột để mang về nhà vì mẹ tôi rất thích ăn chúng. Vừa đi đường, tôi vừa háo hức, thầm nghĩ trong lòng: “Mẹ sẽ ngạc nhiên lắm đây”.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn mẫu Tả cơn mưa rào hay nhất

Về đến nhà, tôi xúc cơm và nhặt rau muống, tôi nhớ cách mẹ nấu hàng ngày để làm theo. Tôi vo gạo, nhưng đến lúc đong nước, tôi cũng cho theo cảm tính, không biết thế nào cho vừa. Sau đó tôi rửa rau và chuẩn bị nấu ăn. Tôi lấy cái nồi to nhất, đun một nồi nước luộc rau to. Tôi đợi cho đến khi nước sôi, vì vậy tôi gọt dưa chuột. Con thấy mẹ hay dùng dao gọt mướp nên con làm theo. Công việc này đơn giản. Khi nước sôi, tôi thả rau muống vào, không hiểu sao tôi cũng làm như mẹ mà rau muống không được xanh. Sau đó tôi bắc chảo lên để tráng trứng, vì lửa quá lớn nên tôi làm cháy chiếc đầu tiên, tôi phải vứt nó đi. Mình đặt lại 2 cái mới, lần này thành công hơn, chỉ bị cháy 1 chút chứ bên trong không đẹp lắm. Tôi cặm cụi hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng hoàn thành xong việc bày thành quả của mình lên bàn ăn, chỉ chờ mẹ về thưởng thức.

Một lúc sau, chuông cửa reo, mẹ quay lại, mang theo một túi thức ăn đã chuẩn bị sẵn. Tôi chạy ra đón mẹ, dắt ngay vào bếp và khoe ngay:

– Mẹ, con đang đợi mẹ nấu ăn một mình. Mẹ thử tài nấu ăn của con đi!

Mẹ tôi vẫn còn ngạc nhiên, bà đứng nhìn mâm cơm một lúc rồi mới ngồi xuống. Mẹ gắp từng món thưởng thức. Mẹ vừa ăn vừa khen tôi nấu ăn ngon vì món tôi nấu không cần nhiều gia vị cầu kỳ. Khi mẹ nhìn nồi nước sôi to tướng trên bếp, mẹ chỉ cười. Kể từ ngày đó, mẹ tôi biết rằng tôi có thể tự nấu ăn nên mẹ bắt đầu dạy tôi những món ăn đơn giản. Bây giờ tôi có thể nấu khá nhiều món ăn.

Tôi sẽ không bao giờ quên kỷ niệm đó. Tôi nghĩ có những lúc mình quyết tâm làm điều mình yêu thích.

Xem thêm các bài văn mẫu về cảm nghĩ, kể chuyện, tả cảnh, tả người, tả người lớp 6 hay khác:

Mục Lục Văn Mẫu | Ngữ văn hay lớp 6 theo từng phần:

Giải bài tập lớp 6 theo sách mới môn học

Viết một bình luận