Bình luận ý kiến: Ông lái đò là một nghệ sĩ tài hoa hay nhất

Đề: Về nhân vật người lái đò trong bài tùy bút “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân, có ý kiến ​​cho rằng “người lái đò là một nghệ sĩ tài hoa”. Ý kiến ​​khác nhấn mạnh: “Người lái đò là một người lao động bình thường”.

Dàn ý Nhận xét: Người lái đò là một nghệ sĩ tài hoa

A. GIỚI THIỆU

– “Nguyễn Tuân là một nét nghệ sĩ tài hoa” (Nguyễn Minh Châu). Toàn bộ cuộc đời cũng như gần 5000 trang viết của ông đã tạo nên một “huyền thoại” – lịch sử về một người thích chơi “độc hành”.

– “Người lái đò sông Đà” được đánh giá là một trong những tác phẩm thành công nhất trong “Văn tế sông Đà”. Với khát khao đi tìm “chất vàng mười của tâm hồn Tây Bắc” – “chất vàng thứ mười đã qua lửa thử” (Đi mở đường), Nguyễn Tuân đã viết nên khúc ca về cuộc sống của con người và thiên nhiên trong Tây Bắc với nhiều nét mới lạ, độc đáo.

B. THẺ CƠ THỂ

1. GIẢI THÍCH Ý KIẾN

Người nghệ sĩ tài hoa là người có những rung động tâm hồn mạnh mẽ trước mọi vui buồn của cuộc sống và có khả năng thể hiện những rung động đó bằng những biện pháp nghệ thuật cụ thể. Theo ý kiến ​​trên, nghệ sĩ tài năng được hiểu là người đạt đến trình độ điêu luyện nghề nghiệp và có tâm hồn nghệ sĩ.

– Người lao động bình thường là người lao động thầm lặng, vô danh, không tên như bao người lao động khác trong công cuộc xây dựng và phát triển đất nước.

=> Khẳng định hai ý kiến ​​trên bổ sung cho nhau, hoàn thiện chân dung và tính cách người lái đò sông Đà.

2. ĐÓNG GÓP- NHẬN XÉT

* Người lái đò – người nghệ sĩ tài hoa

– Người lái đò có tính cách phóng khoáng, thích đương đầu với thử thách, mạo hiểm, nguy hiểm.

– Chàng nắm chắc binh pháp của thần sông, thần đá như một nghệ sĩ điêu luyện và mạnh mẽ.

– Những thác ghềnh kỳ vĩ đã khẳng định vẻ đẹp tài hoa, nghệ thuật của một “lái đào hoa”:

+ Vòng vây thứ nhất, sông Đà bày ra nhiều cạm bẫy. Người lái đò bị sóng đánh một đòn ác ý. Nhưng với tinh thần dũng cảm, ông đã tỉnh táo chỉ huy sáu người bơi chèo, đánh bại trận vi thạch nguy hiểm.

+ Vòng vây thứ hai, sông Đà thay đổi chiến thuật. Người lái đò nắm chắc binh pháp của thần sông, thần đá, xác định đúng cửa sinh và đánh bại cuộc giao tranh tổng ở cửa giữa.

+ Vòng vây thứ ba, sông Đà tiếp tục thay đổi chiến thuật, bên phải và bên trái đều là cửa tử. Người lái đò lái thuyền đi thẳng, phá cửa giữa. Con thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh hơi nước, vừa xuyên vừa tự động bẻ lái, lướt đi. Thế là hết thác.

* Anh cũng là một người lao động bình thường:

– Người lái đò sinh ra bên bờ sông Đà và gắn bó với nghề sông nước như bao người lái đò khác ở thượng nguồn sông Đà.

– Đời sống tinh thần giản dị: không nói nhiều về chiến tích; Dù đi đâu cũng nhớ cánh đồng, bản Mường.

* Biểu diễn nghệ thuật:

– Ngôn ngữ phong phú, sáng tạo, tài hoa; kết hợp với miêu tả điêu luyện, nghệ thuật khắc họa nhân vật đặc sắc, sáng tạo.

Xem thêm bài viết hay:  Em hãy tả chiếc áo hoặc chiếc váy em mặc đến trường hôm nay (dàn ý - 11 mẫu)

– Nghệ thuật so sánh, nhân hóa độc đáo, thú vị; vận dụng kiến ​​thức của nhiều ngành văn hóa nghệ thuật góp phần khắc họa cuộc chiến hào hùng và khẳng định vẻ đẹp tâm hồn nhân vật.

C. KẾT LUẬN:

– Qua cảm nhận hình ảnh người lái đò có thể thấy người lái đò là một nghệ sĩ tài hoa trên sông nước; đồng thời, cũng là một người lao động bình thường.

– Hai ý kiến ​​không đối lập mà bổ sung cho nhau, đem đến cái nhìn đầy đủ, toàn diện về nhân vật.

Comment : Người lái đò là một nghệ sĩ tài hoa – mẫu 1

Bài tùy bút “Người lái đò sông Đà” là một trong những tùy bút đặc sắc của Nguyễn Tuân được in trong tập “Sông Đà” xuất bản năm 1960. Thành công của tùy bút không chỉ ở chỗ Nguyễn Tuân đã xây dựng hình tượng dòng sông. Đà với hai tính cách hoàn toàn đối lập: “Dữ dội và trữ tình” nhưng cũng ở việc xây dựng hình tượng người lái đò dũng cảm và tài hoa, cái mà Nguyễn Tuân gọi là chất vàng mười của tâm hồn. Vì vậy, có ý kiến ​​cho rằng: “Người lái đò là một nghệ sĩ tài hoa”. Nhưng vẻ đẹp của người lái đò cũng là vẻ đẹp chung của người lao động thời đại Hồ Chí Minh trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Vì vậy, có ý kiến ​​nhấn mạnh: “Người lái đò là một người lao động bình thường”.

Cả hai câu trên đều đúng, thoạt nhìn có vẻ đối lập nhau, nhưng không, chúng bổ sung cho nhau, chúng là hai mặt thống nhất của một tờ giấy. Ở anh, người lái đò là hiện thân của một nghệ sĩ tài hoa trong lao động bình thường hàng ngày.

Trước hết, ông là người lái đò được nhà văn Nguyễn Tuân miêu tả là người lái đò dọc sông Đà mười mấy năm rồi thôi làm nghề lái đò mấy mươi năm. Ngoài ra, Nguyễn Tuân còn miêu tả ngoại hình của người lái đò với những nét đặc trưng của người lao động trên sông nước: “Hai tay anh khập khiễng như cái sào, hai chân lúc nào cũng khuỵu xuống như đang cầm một bức tượng, giọng anh như to như tiếng nước vỗ mặt sông. Thế giới của anh tuyệt vời như luôn vọng về một bến xa nào đó trong sương mù.” Qua đây có thể thấy, hình tượng người lái đò là sự khái quát của người lao động mới, người lao động của thời đại Hồ Chí Minh.

Nhưng người lái đò không chỉ là một người lao động bình thường, anh ta còn hiện lên là một người dũng cảm và tài năng, anh ta là một nghệ sĩ trong nghề của mình. Và để làm nổi bật tài năng của người lái đò, Nguyễn Tuân đã dựng nên ba chặng vượt thác đầy thử thách, là cuộc chiến không khoan nhượng giữa người và nước. Nói cách khác, nhà văn đã đặt con người vào môi trường chiến đấu để những phẩm chất của người lái đò được bộc lộ.

Chặng đầu vượt thác, Sông Đà hiện lên như kẻ thù số một của con người. Cuộc chiến giữa hai bên không cân sức. Đá có tính cách của một loài sinh vật biển, biết bày binh bố trận như một “đội quân thiêng liêng” để vây đánh con tàu. Họ mở ra năm cánh cửa, trong đó có bốn cánh cửa tử và một cánh cửa sinh. Cửa sinh nằm ở tả ngạn sông. Không chỉ vậy, sông Đà được chia thành ba dòng (trước, giữa và sau). Các dòng hỗ trợ lẫn nhau. Đôi khi họ lừa dối, đôi khi họ lừa dối. Khi ốp đá xong, đá kết hợp với thác nước ầm ầm vang dội làm nên bệnh viện đá. Những viên đá thật hùng vĩ, chúng tiến lên, chúng lùi lại, chúng bất chấp. Con nước như đạo quân liều lĩnh ập vào đạp trái, thúc gối vào bụng, vào mạn thuyền, đòi túm lấy eo người lái đò để lật úp thuyền. Sóng đã giáng một đòn chí tử “cả dòng nước xiết và sức chênh vênh siết chặt hạ bộ người lái đò”. Trong khi sức mạnh của Đà Giang là thế thì ông lái đò đã bảy mươi tuổi, “xưa nay hiếm”, trong tay chỉ có cây sào làm vũ khí, con thuyền của ông quá nhỏ bé trước sóng dữ. . Trong cuộc chiến ấy, đã có lúc người lái đò rơi vào thế bị động, bị sóng đánh cho “biến dạng mặt mũi”, tức là nó không chỉ làm biến dạng khuôn mặt mà còn gây đau đớn cho người lái đò cả phía sau và phía sau. thần thái. Nhưng trước tình thế hiểm nghèo đó, người lái đò đã thể hiện tài năng, bản lĩnh và kinh nghiệm chèo đò của mình. Anh cố gắng chống lại đòn đau của đòn hiểm nhất của dòng sông và dũng cảm vượt qua sự hỗn loạn, đưa ra một mệnh lệnh tỉnh táo để kết liễu đội hình vi thạch đầu tiên. Đến đây người đọc cảm thấy hãnh diện, tự hào về tài năng, sự uyên bác, anh dũng của người lái đò.

Xem thêm bài viết hay:  Nêu cảm nghĩ của em về một bài ca dao, dân ca em yêu thích hay nhất - Ngữ văn lớp 9

Và để làm nổi bật tài năng chèo của mình, Nguyễn Tuân tiếp tục dựng cảnh vượt thác thứ hai. Lúc này, dòng sông Đà hiện ra gian xảo, xảo quyệt và nham hiểm hơn so với chặng đầu tiên của dòng thác. Ở khúc sông nó “tăng thêm nhiều cửa tử” và để đánh lừa con thuyền, nó “bố trí cửa sinh vượt qua hữu ngạn”, “thác như hổ như báo, ầm ĩ trên sông Đà, bốn Năm lính thủy ở cửa nước bên tả ngạn lao ra chộp lấy thuyền lôi vào nhóm tử thần”. Rõ ràng lúc này dòng thác hiện ra như một con thú đang chực nuốt chửng con thuyền và người lái đò. Trong tình thế nguy cấp như vậy, chỉ cần một chút sai lầm, người lái đò đã phải trả giá bằng cả mạng sống, nhưng ở đội hình vi thạch thứ hai, anh ta đã chuyển từ thế phòng thủ của lượt đi sang thế tấn công. . Không một phút ngơi mắt, đôi tay, có lúc ông “nắm bờm sóng xuôi, người lái đò cầm dây cương, nắm chắc dòng nước xuôi mà lao vào cửa sinh, có lúc tránh quân thủy tại dưới nước, ông “bơi xuồng chèo lên”, “đạp lên bẻ đôi mở lối”, “cưỡi hổ ngược dòng Đà như cưỡi hổ”, thuyền ông lao qua cửa ải của cái chết.cửa sinh.Những động từ mạnh được Nguyễn Tuân sử dụng như “cầm cương, phóng nhanh, phóng nhanh, ấn mạnh, chặt chém” diễn tả hành động dứt khoát đầy tài năng và dũng cảm của người lái đò.Đặc biệt, ông đã thực hiện kẻ thù vốn là vô địch lại phải “ngất” mặt vì thua người lái đò.Điều đó càng làm nổi bật tài năng chèo thuyền ở người lái đò sông Đà.Ông như một dũng tướng,bình tĩnh xử lý các tình huống hiểm nghèo một cách dũng cảm và dứt khoát. tỉnh táo và không nản lòng, phản ứng thông minh kịp thời để thay đổi đã ăn chiến thuật chinh phục con thác hoang dã, hiểm độc, xảo quyệt một cách ngoạn mục.

Xem thêm bài viết hay:  Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc về môt anh hùng, danh nhân của nước ta (Dàn ý - 7 mẫu) - Tập làm văn lớp 5

Đến trận đánh thứ ba, người lái đò đã chuyển bại thành thắng mặc cho dòng thác sông Đà trở nên điên cuồng, cuồng nhiệt, hung bạo hơn gấp nhiều lần, “bớt mở cửa, bên phải, bên trái đều là suối chết, suối sống ở ngay bên quân phòng ngự ”, nên cuộc đời người lái đò mong manh lắm. Nhưng chính trong ranh giới của sự sống và cái chết, người đọc mới cảm nhận được tài chèo vượt thác điêu luyện của người lái đò. Chàng cứ chạy thẳng, xuyên qua cửa đá để giành chiến thắng vẻ vang “nhảy, vút, cửa ngoài, cửa trong, cửa trong cùng, con thuyền như mũi tên tre thoăn thoắt xuyên hơi nước, vừa đâm vừa tự lái. có thể lướt. Đó là phần cuối của thác nước.” Ngôn ngữ miêu tả của Nguyễn Tuân nhanh, ngắn gọn, nhẹ nhàng, ta có cảm giác như người lái đò đang lướt trên mặt băng nghệ thuật và chính mình là người nghệ sĩ trên mặt băng ấy. Điều này khiến người đọc khâm phục bởi anh là một người lao động bình thường, giản dị nhưng rất đỗi phi thường.

Nhưng người nghệ sĩ tài hoa ấy không chỉ được thể hiện qua ba đoạn thác mà đó còn là vẻ đẹp của tâm hồn. Sau khi vượt qua trận vi đá Đà Giang, ông đã lập nhiều kỳ công, nhưng anh hùng không bàn một lời, chỉ nói về cá dầm xanh, cá Anh Vũ, rồi trở về cuộc sống đời thường. Đó là vẻ đẹp tâm hồn của người nghệ sĩ lớn, phẩm chất anh hùng, lập được chiến công phi thường nhưng lại cảm thấy đó là một cái gì đó rất đỗi bình thường. Và đó cũng chính là tài năng và trí tuệ. Bác trong nhân dân lao động bình thường thời đại Hồ Chí Minh. Những anh hùng đó không phải tìm ở đâu xa mà ngay trong cuộc sống hàng ngày của những người lao động vất vả, đấu tranh với thiên nhiên. Ở họ luôn có “chất vàng đã qua thử lửa”, đầy tài năng, dũng cảm, uyên bác một cách giản dị.

Tóm lại, người lái đò trong bài Người lái đò sông Đà hội tụ cả tư cách là một nghệ sĩ tài hoa và cũng là một người lao động bình thường trong thời đại mới. Nguyễn Tuân đã thể hiện chủ nghĩa anh hùng mới trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội đó là chất nghệ sĩ tài hoa trong những người dân lao động bình thường. Ở đây ta còn thấy được tài năng uyên bác của Nguyễn Tuân, của tài năng suốt đời đi tìm cái đẹp, đi tìm cái ngàn vàng đã qua lửa thử.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

Các bộ đề lớp 12 khác

Viết một bình luận