Phân tích nhân vật viên quản ngục trong truyện ngắn Chữ người tử tù hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Đề bài: Phân tích nhân vật quản ngục trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân/ Cảm nghĩ về nhân vật quản ngục.

Trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân, bên cạnh nhân vật Huấn Cao, ta còn thấy nhân vật của một viên quản ngục biết kính người, biết quý trọng những người ngay thẳng, viên quản ngục là một giọng hát trong trẻo xen giữa tiếng đàn. hỗn loạn và hỗn loạn. Nhân vật đã được Nguyễn Tuân khắc họa hết sức độc đáo và ấn tượng.

Người cai ngục là một ông già, đầu bạc phơ, râu bạc phơ. Khuôn mặt nhăn nheo, tự ti cho thấy ông là người có đời sống nội tâm sâu sắc và phong phú. Sau khi nhận được lệnh truy nã gửi đến, trong số sáu người tử tù có ông Huấn Cao, người mà ông ngưỡng mộ vì nét chữ đẹp, điều này khiến ông vô cùng bối rối và suy nghĩ.

Quản giáo là một người có số phận bi thảm. Anh là người có “tính tình hiền hậu, kính người ngay thẳng” “là một giọng hát trong trẻo xen giữa một bản nhạc mà nhạc xập xình hỗn độn”. Nhưng nhân cách ấy, con người ấy bị đặt vào hoàn cảnh chỉ có sự gian dối và độc ác mới bị trừng phạt. Hoàn cảnh sống và phẩm chất của nhân vật hoàn toàn trái ngược nhau: viên quản ngục tốt bụng, ngay thẳng nhưng lại phải chung sống vĩnh viễn với một lũ cặn bã. Đó là bi kịch của cuộc đời anh.

Sống trong hoàn cảnh đó nhưng người quản giáo vẫn giữ được tâm hồn và tính cách cao đẹp. Nhận trát, biết Huấn Cao nằm trong số những người tử tù đã khiến ông trăn trở suốt đêm, việc vào ngục sắp tới đã làm rung động lòng nhân từ của ông: gương mặt “đằm thắm” dần thay bằng “mặt nước ao xuân, bình lặng, kín đáo và nhẹ nhàng”. Phải chăng trong cái đêm tĩnh mịch ấy, Người đã suy nghĩ, cân nhắc và quyết định phải đối xử đặc biệt với người tù binh nhì Huấn Cao, để từ vẻ mặt ưu tư, lo lắng bỗng trở nên thanh thản? êm đềm, yên tĩnh.

Xem thêm bài viết hay:  Top 2 bài Giải thích câu ca dao Anh em như thể tay chân hay nhất - Ngữ văn lớp 8

Niềm say mê nghệ thuật và sự coi trọng tài chính là những yếu tố khiến ông quyết định đặc cách cho Huấn Cao. Nhưng đi đến quyết định này, bản thân người cai ngục cũng phải đối mặt với nguy hiểm. Nhưng với tình yêu cái đẹp, với khí phách của chính mình, quản giáo vẫn quyết định biệt đãi Huấn Cao. Đặc biệt với Huấn Cao, quản ngục cũng có hi vọng ông nhận lời, nhưng đó chỉ là hi vọng mong manh, bởi bản chất vốn có của ông Huấn, mà quản ngục hiểu rất rõ. Ngay cả khi đem hết can đảm đến gặp Huấn Cao, ông cũng nhận được thái độ khinh miệt của Huấn Cao, nhưng viên quản ngục chỉ lễ phép lùi lại và nói: “Xin nhận” và mọi sự biệt đãi vẫn tiếp tục như cũ. Hành động ấy, cử chỉ khiêm nhường ấy là cả tấm lòng của viên quản ngục dành cho Huấn Cao, chính ông đã nói: “Những người vượt trời khuấy nước, còn ở trên đầu người ta, người ta còn không biết có người. bằng không, huống chi tôi chỉ là một tên tiểu nhân, đang bị cầm tù.” Sự phân biệt và thái độ khiêm tốn ấy thể hiện thái độ trân trọng, quý trọng và trân trọng của người quản giáo với Huấn Cao.

Trong những ngày Huấn Cao bị quản thúc, viên quản giáo vẫn nuôi hy vọng: Huấn Cao sẽ dịu đi, rồi sẽ sai ông Huấn viết những bức thư lụa vuông vức và trăng trối do mình soạn sẵn. từ lâu lắm rồi. Nếu được Huấn cho chữ thì cả đời coi như mãn nguyện, viên mãn. Điều khiến ông đau lòng nhất là ông Huân tuy thuộc quyền nhưng lại không biết xin chữ. Anh sợ một ngày nào đó anh Huân bị bắt đi, anh sẽ ân hận suốt đời.

Xem thêm bài viết hay:  Trình bày quan điểm về việc giữ gìn tiếng mẹ đẻ và học tập tiếng nước ngoài hay nhất

Ngày nhận được công văn, viên quản ngục “tái mặt”, chỉ biết đêm nay, ngày mai ông Huấn Cao bị dẫn đi hành quyết nên ước nguyện có lẽ mãi mãi không thể thực hiện được. . Nhưng bên cạnh ông còn có một nhà thơ cũng có tấm lòng đặc biệt, nghe viên quản ngục thổ lộ, nhà thơ đã tìm gặp ông Huấn và kể về nỗi lòng thầm kín của viên quản ngục. Huấn Cao thấu hiểu tấm lòng của viên quản ngục: “Ta thấy tài năng của ngươi chênh lệch. Làm sao ta biết được một người như thầy Quản đây lại có những sở thích cao cả như vậy. Trong chốc lát, ta đã để mất một trái tim trên đời.” Chính tính cách, phẩm chất của viên quản ngục đã khiến Huấn Cao ấn tượng và xúc động. “Cảnh cho chữ diễn ra trong buồng giam của một tử tù và cuộc gặp gỡ giữa anh hùng hiệp khách và kẻ tài tử”. Trong không gian nhà tù tối tăm, ẩm thấp và chật hẹp, một cảnh tượng chưa từng có từ nào diễn ra. Tấm lụa trắng còn nguyên vẹn, những đồng tiền kẽm có dấu ô, mùi mực thơm phức đều được người cai ngục chuẩn bị chu đáo với tất cả sự trân trọng. Dưới ánh đuốc đỏ rực, ba cái đầu chụm vào nhau chăm chú từng con chữ người tù viết. Mỗi chữ Huấn Cao viết xong, viên quản giáo lại “cúi xuống cất đồng tiền kẽm để đánh dấu ô chữ”, nhà thơ lại “run run cầm lọ mực”. Trên tấm lụa trắng viết nét chữ, viên quản ngục nghe lời khuyên chân thành của người tử tù, lui về quê, thôi việc để giữ sự trong sạch. Cảm phục tài năng, cảm phục nhân cách của anh, viên cai ngục vội vàng cúi đầu chào người tù, ứa nước mắt nói: “Thằng ngu này xin bái phục”. Anh tự nhận mình là kẻ si tình, sống trong tù tội lâu năm, suýt chút nữa đã làm hoen ố nhân cách, phẩm giá của chính mình. Nhờ ánh sáng của cái đẹp, của nhân cách Huấn Cao mà viên quản ngục mới giác ngộ được sống quãng đời còn lại trong thanh thản, trong sáng.

Xem thêm bài viết hay:  50+ mẫu Phân tích bài thơ Sở kiến hành (Những điều trông thấy) | Văn mẫu lớp 9

Nghệ thuật xây dựng nhân vật đặc sắc, đặt nhân vật vào hoàn cảnh gặp gỡ độc đáo, kết hợp với nghệ thuật phóng đại, phóng đại và tương phản giúp bộc lộ tính cách nhân vật. Nhân vật được khắc họa thiên về chiều sâu tâm lý thể hiện qua những đoạn độc thoại nội tâm.

Bằng nghệ thuật miêu tả đặc sắc, độc đáo, Nguyễn Tuân đã vẽ nên bức chân dung người quản ngục đẹp và có tính cách cao cả. Đồng thời, anh cũng cho thấy trong mỗi người luôn có phần nghệ sĩ, tâm hồn yêu cái đẹp và trọng tài.

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

chu-ngoi-tu-tu.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Viết một bình luận