Top 3 bài Phân tích hình tượng Người lái đò sông Đà hay nhất

Đề bài: Phân tích hình tượng người lái đò trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Bài giảng Người lái đò trên sông – Cô Nguyễn Ngọc Anh (giáo viên )

Nguyễn Tuân được mệnh danh là nhà văn của cái đẹp. Cả cuộc đời ông là hành trình đi tìm vẻ đẹp hoàn mỹ của cuộc sống và thiên nhiên. Đó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt mọi sáng tác của ông. Tuy nhiên, trước và sau cách mạng, ta cũng có thể nhận thấy sự thay đổi lớn trong quan niệm nghệ thuật của Nguyễn Tuân về con người. Sau cách mạng, nhân vật đánh dấu sự thay đổi đó là người lái đò Lai Châu trong bài tùy bút Người lái đò sông Đà.

Người lái đò không được đặt tên mà chỉ được Nguyễn Tuân gọi bằng cái tên chung là người lái đò Lai Châu, hơn 70 tuổi cả cuộc đời gắn liền với dòng sông Đà vừa hung bạo, vừa trữ tình. Ngoại hình của người lái đò chỉ được Nguyễn Tuân phác họa bằng những dòng rất ngắn gọn: “Hai tay khập khiễng như cái sào, hai chân lúc nào cũng khuỵu xuống như đang bấu chặt vào một thân cây tưởng tượng, giọng ồm ồm như tiếng nước. trước dòng ghềnh sông Bác đưa mắt nhìn quanh như hằng mong một bến xa trong sương, “ mái đầu hoa râm… khoác lên mình thân hình gọn gàng với cặp sừng mun”. chân dung của một con người cả đời gắn bó với thiên nhiên, con người nơi đây.

Sau những nét ký họa, Nguyễn Tuân đi sâu vào kinh nghiệm và tài năng của mình trong một lần vượt sông Đà. Sông Đà là một dòng sông nguy hiểm, với những cạm bẫy chết người dụ người chèo thuyền sa bẫy. Nhưng dù sông Đà có gian xảo, xảo quyệt đến đâu thì bằng sự nhanh nhẹn, dũng cảm của mình, người lái đò đã bình tĩnh đưa mình và những người khác qua sông Đà thành công. Cả cuộc đời ông gắn bó với sông Đà nên số lần vượt sông này nhiều không đếm xuể. Anh đi trên sông Đà lướt đi như người đi trên cạn. Bằng lối miêu tả sinh động, Nguyễn Tuân đã tái hiện lại trọn vẹn cảnh ông lái đò vượt thác. Sông Đà bày binh bố trận, cửa sinh tử khác nhau nhưng cửa tử nhiều hơn cửa sinh. Qua từng mảng vi thạch, người lái đò linh hoạt thay đổi phương thức tác chiến, khi đè xuống thác để đi, khi cắt sóng tiến lên… Dưới sự điều khiển của người lái đò, con đò vút lên. nhảy về phía trước, nhảy về phía trước. Nhưng không phải lúc nào anh cũng chủ động, đôi khi những pha bắn tỉa hiểm hóc cũng khiến người lái đò coi thường. Nhưng điều đó vẫn không làm anh chùn bước về tinh thần, bình tĩnh, chủ động và linh hoạt, anh thay đổi thế trận, bẻ lái để tiếp tục tấn công, vượt qua cửa tử khiến hàng đá phía sau phải mờ nhạt.

Xem thêm bài viết hay:  Viết đoạn văn ngắn trình bày quan điểm Đôi khi có thể bạn đi nhầm đường hay nhất

Người lái đò không chỉ thành thạo, tài ba trong việc lái đò mà còn rất hào hoa, điềm tĩnh đối diện với dòng sông Đà. Anh coi đó là niềm vui được sống trong cuộc đời mình. Anh tâm sự, anh không thích chèo thuyền ở những nơi bằng phẳng, những nơi đó khiến chân tay anh bủn rủn, cơ thể uể oải, buồn ngủ. Đối với anh, thác nước vừa là người bạn, vừa là thử thách mà anh luôn khao khát vượt qua. Chính vì vậy, khi đối mặt với dòng sông cực kỳ hung bạo, ông không hề lo lắng, sợ hãi mà luôn bình tĩnh, chủ động, giữ tinh thần tỉnh táo để chỉ huy con tàu. băng qua dòng lũ dữ.

Nét đẹp nổi bật nhất ở người tài xế là phong thái của một nghệ sĩ tài hoa. Với ông, người lái đò tài hoa không phải như Huấn Cao với nét chữ đẹp đẽ mà nhà ai cũng muốn có, mà cái tài ở đây là ở nghệ thuật chèo thuyền – “tay lái hoa” của ông. Sông Đà là một con thủy quái cực kỳ ghê gớm, ở mảng vi thạch nào nó cũng phô trương sức mạnh để đoạt mạng người lái đò. Ở con vi khuẩn đầu tiên, chúng phô diễn sức mạnh của đá, sóng và nước, nhằm dồn anh ta vào thế yếu. Tiếp đó, vi thạch trận thứ hai chúng biến hóa khó lường, nhiều cái chết nhưng chỉ có cổng sinh một lần nữa muốn lấy mạng người lái đò. Cuối cùng, chúng càng tỏ ra hung hãn hơn, sóng, đá, nước tấn công, nước lăn tăn, kêu ùng ục, chỉ chực chờ người lái đò lơ đễnh ập đến. Nhưng bằng kinh nghiệm dày dặn, bằng tài cầm lái điêu luyện như một nghệ sĩ, người lái đò đã bình tĩnh lại, mọi giác quan phối hợp linh hoạt, nhịp nhàng giúp anh vượt qua mọi chướng ngại vật, mọi cửa tử để trở về. bến đỗ an toàn.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích giá trị nhân đạo trong truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng (dàn ý - 8 mẫu)

Kết thúc tác phẩm, hình ảnh người lái đò hiện lên trong vẻ đẹp của chiều sâu nhân cách, thể hiện tình cảm sâu nặng với quê hương. Nhưng những năm chiến tranh ác liệt, ông sống trong rừng nhưng không một ngày xa sông. Cho đến ngày hòa bình lập lại, tình yêu ấy vẫn không đổi thay. Ông tự hào kể với mọi người về việc cử đoàn chuyên gia Nga sang khảo sát tình hình. Anh tự hào vì đã đóng góp một phần sức lực nhỏ bé của mình cho quê hương, đất nước.

Từ Huấn Cao đến người lái đò sông Đà, ta không chỉ thấy những nét văn phong táo bạo được giữ nguyên mà còn thấy được sự thay đổi tích cực trong quan niệm của ông về con người. Nguyễn Tuân không còn đi tìm vẻ đẹp của những con người của một thời oanh liệt, mà đã phát hiện ra vẻ đẹp đó ngay đây, ngày nào trong cuộc sống bình dị này. Đây là bước ngoặt lớn nhất trong quan niệm nghệ thuật của ông về con người. Họ là những người lao động bình thường, thậm chí vô danh đã góp phần xây dựng đất nước.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

nguoi-lai-do-song-da.jsp

Các bộ đề lớp 12 khác

Viết một bình luận