Top 4 Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Đề bài: Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Nguyễn Tuân là một trong những gương mặt tiêu biểu và độc đáo nhất của văn học lãng mạn. Trước cách mạng, ông tìm về quá khứ của một thời chỉ nổi tiếng với những thú vui rất tao nhã: ăn kẹo mạch nha, uống trà thưởng trăng,… và một trong những thú vui đó là chơi chữ. Niềm vui này đã được tái hiện đầy đủ trong tác phẩm Chữ người tử tù. Nhưng tác phẩm không đơn thuần là sự tái hiện nét chữ cuối cùng của người tử tù Huấn Cao, mà còn là hành trình nhận thức, trân trọng tấm lòng có một không hai của viên quản ngục.

Mang tấm lòng anh hùng, trang hoàng chọc trời khuấy nước, Huấn Cao đã nổi dậy chống lại triều đình, nhưng cuộc khởi nghĩa thất bại, ông bị giam cầm chờ ngày xét xử. Trong khi chờ xét xử, anh ta gặp người cai ngục. Lần đầu gặp gỡ giữa Huấn Cao và viên cai ngục, Huấn Cao tỏ ra khinh bỉ tột độ. Khi đứng trước quản giáo, anh và đồng đội vẫn “đập đá nhau” mà không để ý đến những lời đe dọa của cai ngục. Cuộc đời ông ngang dọc, khuấy trời, khuấy nước, dù không sợ chết, ông làm sao có thể run sợ trước những lời nói uy nghiêm, oai quyền và những ngón đòn tiểu nhân của chúng.

Những ngày sau đó, Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận đồ ăn thức uống mà quản ngục đãi nhưng ông vẫn dửng dưng, không vội vã: “Nửa tháng trời, trong buồng tối, anh Huấn Cao vẫn thấy. một nhà thơ lại gầy guộc, bưng rượu cho anh uống trước giờ cơm tù với thái độ vô cùng lịch sự.” tận hưởng một cuộc sống yên bình, trong khi không bị giam cầm”. Ngày quản giáo đến gặp Huấn Cao, quản giáo hết lời khen ngợi và hỏi ông cần gì để hoàn thiện hơn, để đáp lại lòng tốt đó, Huấn Cao chỉ khinh khỉnh đáp: “Ngươi muốn gì? Ta chỉ muốn một cái.” điều: nhà của bạn, đừng đặt chân vào đây.” Đó là thái độ bất cần, không hoảng sợ trước cường quyền. Dù quản ngục có đối xử đặc biệt như thế hay hơn thế nữa, Huấn Cao nhất định không vì điều đó mà đánh mất phẩm chất, khí phách của mình.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn Tả con khỉ trong sở thú hay nhất

Nhưng thái độ của anh đã hoàn toàn thay đổi khi biết được ước nguyện cao cả và đáng trân trọng của viên quản ngục. Trước những lời kể hết sức chân thành của nhà thơ, Huấn Cao mới hiểu hết sự đối xử đặc biệt mà quản ngục dành cho mình cũng như cho bạn bè, thái độ khiêm tốn khi lần cuối vào yết kiến. Ông ạ, đồ lịch sự và đặc biệt vẫn được mang vào như thường. Hóa ra quản giáo không phải muốn lấy thêm tin tức từ anh, mà thực ra quản giáo rất khâm phục tài năng và ý chí làm việc của anh. Anh hiểu hết tấm lòng chênh vênh của quản ngục với chính mình. Và đồng ý với bức thư của cai ngục: “Hãy về nói với chủ ngươi, tối nay khi lính canh về, hãy mang lụa, mực, bút và đèn pin xuống đây, ta sẽ cho chữ” “Chút nữa, Tôi đã mất một con rồng trên thế giới.” Huấn Cao thực sự cảm động trước tấm lòng yêu cái đẹp và trọng người tài của viên quản ngục. Trong câu nói đó vừa là sự kính trọng đối với viên cai ngục, vừa là sự hối hận, tự trách mình về thái độ ghê gớm của mình đối với viên cai ngục năm xưa.

Ngay đêm hôm đó, một cảnh tượng chưa từng thấy diễn ra trong nhà ngục tối tăm, ẩm thấp. Trong căn phòng giam chật chội, dưới ánh đuốc sáng rực và tấm lụa trắng còn nguyên vẹn, cả ba cái đầu chụm lại để chiêm ngưỡng khoảnh khắc cái đẹp được hình thành. Mỗi nét chữ của Huấn Cao thể hiện ý chí ngang dọc của một đời người. Viết xong mỗi chữ, viên quản giáo quỳ xuống cất đồng tiền kẽm, nhà thơ lại run run cầm lọ nghiên mực. Công cuộc tạo mỹ nhân đã hoàn thành, Huấn Cao đỡ viên quản ngục đứng dậy và cảnh cáo: “Ở đây rối rắm, ta khuyên quan thay đổi chỗ ở, nơi này không phải là nơi treo bức tranh lụa trắng chữ vuông tươi thắm”. . Nó nói lên hoài bão của một đời người… Tôi nói thật với bạn: Thầy Quân nên tìm về quê mà sống, bỏ cái nghề này trước đã, rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ, ở đây khó mà giữ được cái thiện tiền lương và rồi đến hủy hoại cuộc sống lương thiện.” Viên cai ngục xúc động, hai dòng nước mắt chảy ra, chắp tay vái người tù: “Thằng ngu này xin tha”. Cái đẹp, cái thiên lương có sức cảm hóa phi thường, nó giúp con người nhận ra chân lý, lẽ phải, giúp con người đi đúng hướng.

Xem thêm bài viết hay:  Viết một đoạn văn cảm nhận về nhân vật người anh trong Bức tranh của em gái tôi (3 mẫu)

Không phải ngẫu nhiên mà có sự thay đổi thái độ của Huấn Cao đối với viên quản ngục. Lúc đầu, Huấn Cao tỏ ra khinh thường, thậm chí căm thù quản ngục, bởi quản ngục đại diện cho thế lực, thế lực thù địch với Huấn Cao. Bởi vậy, khi bất ngờ được biệt đãi, Huấn Cao lại càng phải đề cao cảnh giác, bởi ông đã quá quen thuộc với những thủ đoạn chốn lao ngục. Hơn nữa, một người bản tính ngang tàng, động trời không thể vì một chút đối xử đặc biệt của quản giáo mà đánh mất nhân cách, khí phách của mình. Thái độ ấy hoàn toàn phù hợp với tính cách bộc trực của Huấn Cao.

Nhưng rồi, Huấn Cao đã hoàn toàn thay đổi khi biết được tâm nguyện chân thành, tha thiết của quản ngục. Huấn Cao không chỉ là người có tài năng, khí phách mà còn là người có tâm hồn cao đẹp, biết trọng người biết yêu cái đẹp. Sự thay đổi đó của Huấn Cao đã hoàn thiện vẻ đẹp trọn vẹn, hoàn hảo của nhân vật: ông không chỉ có khí phách hiên ngang mà còn có một nhân cách cao đẹp.

Hành trình thay đổi nhận thức của Huấn Cao cũng là hành trình đi tìm tri kỷ, để biết rằng trong cuộc đời đen bạc ấy vẫn có những tiếng nói trong trẻo biết trân trọng người tài, biết trân trọng cái đẹp. Qua đây, Nguyễn Tuân cũng muốn gửi đến người đọc thông điệp: cái đẹp có sức mạnh vô biên, nó có thể giúp kết nối những tâm hồn cùng chí hướng, nó làm cho con người trở nên người hơn, hướng con người đến đích. của chân – thiện – mỹ.

Xem thêm bài viết hay:  Tả cảnh biển vào buổi sáng sớm hay nhất (dàn ý - 10 mẫu)

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

viet-bai-lam-van-so-5.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Viết một bình luận